Teaching through the language barrier: part 2

Dr. Daniel Vo demonstrating ultrasound-guided supraclavicular block.

Editor’s note: This is the second article in a series. In the first article, Dr. Vo describes preparing for the trip.

Audience

The ultimate context is the audience of the classroom. Ideally, one is teaching a homogenous group of trainees at a specific point in their education. More often than not, however, a mixed audience of individuals who play diverse roles in the hospital (i.e., students, nurse anesthetists, medical officers, and attending physicians) will be in attendance. This can make specifying content and level of detail challenging. When lectures are too basic or too rarefied, boredom and distraction occur at both ends of the spectrum. One has to define who will comprise he target demographic: will it be the mean, the advanced, or the least trained? Some strategies for increasing the general interest are presenting information that is novel to all parties, such as new techniques and technologies (e.g., ultrasound or nerve stimulating catheters) or conditions that may not be routinely encountered (e.g., morbid obesity, pacemakers, stents). However, one must also be cautious not to stray into the realm of the irrelevant or diagnostic zebras.

Knowledge of the sophistication and professional make-up of the audience will inform content. There is always some medical paternalism implied in short- as well as long-term medical missions. Implicit in volunteerism is the statement that one can help another. Implicit in educational volunteerism is the statement that one has knowledge to impart which will benefit others and their patients. It is assumed that this body of knowledge is known. However, volunteer organizations endowed with knowledge, resources, and good intent can actually do a disservice to a host institution by failing to recognize its specific condition or needs.

Volunteer organizations ought to consult closely with host institutions regarding lecture topics. In the absence of a formal curriculum, one should not attempt to devise a 2- to 4- week crash course on the basics of anesthesia. One must adapt to the level of sophistication of the audience and the types of pathologies that this audience will encounter. Task-shifting in rural areas may involve teaching non-physician providers or lay persons the skills of stabilization for transport. In urban care centers, teachers may be comparing head-to-head trials of definitive therapies. While it is never advisable to show up empty-handed, preparing an entire lecture series prior to one’s arrival may result in wasted effort or ill-fitting lessons for the audience. One should determine the audience size, percentage of the audience that is English-speaking plus their proficiency, and the audience’s professional make-up. Learn about the country’s medical educational system and the education involved to become a medical officer, nurse anesthetist, or attending, which may vary from group to group. Coordination with a department chair who knows the personnel and the overall strengths and weaknesses of a department is imperative.

The challenge of teaching

In general, the precepts of good education still apply. Good teaching is often seen as a cryptic art. Although the majority of academic clinicians have been lifetime learners and eventually graduated to lecturing, few are formally trained in education; it is simply assumed that the acquisition of knowledge is the only requisite for the effective dissemination of said knowledge. One of the first steps to becoming a better teacher is establishing an awareness of the process. Good teachers guide students through information and focus their attention on salient points. They proceed logically and give their students a set of principles from which to draw conclusions. This process holds true when teaching abroad. One must do adequate research and gain comfort with the subject matter. Then one must select what information to include, organize it, and rehearse it to make sure that it flows logically. When teaching abroad, one has the extra step of anticipating what ideas might be difficult to translate or comprehend and finding ways of working around them.

Thính giả

Bối cảnh tối hậu là thính giả trong lớp hoc. Người dạy nào cũng muốn có một lớp học lý tưởng trong đó các học viên đều có những điều kiện đồng nhất và cùng một trình độ học vấn ngang nhau. Tuy nhiên, thông thường thính giả gồm các thành phần hổn hợp đóng nhiều vai trò trong bệnh viện (sinh viên, y tá gây mê, cán bộ y tế và y sĩ trực thuộc). Do đó việc quy định cụ thể cho nội dung và mức độ chi tiết trở nên khó khăn. Khi đề tài thuyết trình quá cơ bản hay quá chuyên biệt thì người nghe buồn chán hoặc lơ đễnh, cả hai thái cực đều làm mất thính giả. Người thuyết trình bó buộc phải chọn ai làm mục tiêu: nhóm trung bình, nhóm cao cấp hay nhóm ít được huấn luyện nhất. Xin đề nghị vài chiến lược gia tăng sự chú tâm chung bằng cách trình bày thông tin mới cho mọi người, hoặc những phương pháp mới hay y cụ mới (thí dụ như máy siêu âm hay ống thông kích thích thần kinh) hoặc những trạng thái hiếm có (như bệnh béo phì, máy điều hòa nhịp tim, ống đỡ động mạch). Tuy nhiên, bạn nên thận trọng đừng đi lạc đề hoặc bàn về những chẩn đoán quá hiếm hoi không mang lợi ích gì cho ai cả.

Bạn nên tìm hiểu lối sống và nghề nghiệp của thính giả để chọn đề tài thích hợp. Những chương trình trợ giúp y tế dù ngắn hay dài hạn đều hàm chứa liên hệ của kẻ cho và người nhận. Danh từ hoạt động tình nguyện hàm ý kẻ tình nguyện là người cho. Hoạt động huấn luyện tình nguyện có hàm ý rằng một bên có kiến thức để chia sẻ và đem lại lợi ích cho bên kia và bệnh nhân của họ. Người ta giả định rằng một khi đã có sự cho và sự nhận thì người nhận tất nhiên sẽ được hưởng lợi nhuận. Tuy nhiên, có những tổ chức thiện nguyện dư thừa kiến thức, tài nguyên và thiện chí nhưng không đem lại lợi ích cho người nhận chỉ vì không ý thức được điều kiện và nhu cầu thiết thực của họ.

Các tổ chức thiện nguyện phải tham khảo thường xuyên với cơ sở chủ về đề tài giảng dạy. Trong trường hợp không có chương trình giảng dạy chính thức, ta không nên táo bạo đưa ra một khóa học hỏa tốc trong thời hạn hai hoặc bốn tuần giảng dạy các khái niệm cơ bản của gây mê. Ta phải uyển chuyển tùy thuộc vào mức độ tinh tế của học viên và loại bệnh lý mà họ đối diện trong tương lai. Tại những vùng quê, công việc huấn luyện nhiệm vụ chuyển đổi có thể chỉ là dạy cho cán sự y tế hay dân trong làng biết cách ổn định bệnh nhân để di chuyển. Tại những trung tâm y tế thành thị, người dạy có thể phải cho những phương pháp trị liệu cao cấp đối đầu nhau để so sánh hiệu quả. Mặc dầu không ai muốn đi dạy mà không soạn bài, nhưng soạn một loạt bài trước khi đến nơi có thể là một nỗ lực hoang phí hoặc giảng dạy những bài học không thích hợp với người nghe. Bạn còn phải ước đoán tổng số thính giả, tỷ số người nói tiếng Anh và mức độ thành thạo của họ cũng như tỷ số chuyên viên y tế dự thính. Bạn cũng nên tìm hiểu hệ thống giáo dục y khoa bản xứ và chương trình đào tạo trưởng phòng y tế, trợ tá gây mê hay nhân viên phụ tá vì mỗi nhóm có thể khác nhau. Điều quan trọng là sự hợp tác với vị Khoa Trưởng là người biết rõ thành phần nhân viên cũng như những ưu khuyết điểm chung của họ.

Cái khó của sự giảng dạy

Nói chung, các nguyên tắc giáo dục tốt áp dụng chỗ nào cũng thích hợp. Giảng dạy tốt là một nghệ thuật bí truyền. Mặc dù đa số các giáo sư lâm sàng suốt đời học tập và dần dà được thăng tiến lên hàng giảng sư, ít có người chính thức được huấn luyện về giáo khoa. Người ta giả định rằng sự thu nhập kiến thức là điều kiện cần và đủ để phổ biến kiến thức. Một trong những bước đầu để trở thành một nhà giáo hoàn chỉnh hơn là ý thức về tiến trình giáo dục. Người thầy dạy giỏi diều dắt học sinh xuyên qua thông tin và giúp họ chú trọng vào những điểm nổi bật. Họ tiến hành một cách hợp lý và cho học sinh một tập hợp các nguyên tắc để học sinh dựa vào đó đi đến kết luận. Tiến trình nầy cũng thích ứng khi dạy ở nước ngoài. Ta phải khảo cứu tường tận để quen thuộc với chủ đề. Phải chọn lọc thông tin nào cần giữ lại, sắp xếp và diễn tập cho đến khi nó lưu chảy một cách hợp lý. Khi giảng dạy ở nước ngoài người dạy cần đi thêm một bước nữa, đó là dự đoán và tìm cách tránh dùng những ý niệm khó hiểu hoặc khó thông dịch.

25. May 2012 by Daniel Vo
Categories: Education | Tags: , | Comments Off